Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương
Mừng Sinh Nhật Diễn Đàn Tròn 1 Tuổi 20/9/2010. Bạn hãy click vào để cùng chia sẻ niềm
vui http://tangban.info/web/1125.htm

Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương

Sinh viên trường ĐH KTKT Bình Dương
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Quảng cáo
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Diễn Đàn

Share | 
 

 Những Kâu Chuyện Huyền Bí Có Thật

Go down 
Tác giảThông điệp
ahkiem32
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tổng số bài gửi : 1891
Points : 5671
Reputation : 1
Join date : 05/09/2009
Age : 27
Đến từ : BiÌ€nh DÆ°Æ¡ng

Bài gửiTiêu đề: Những Kâu Chuyện Huyền Bí Có Thật   20/3/2010, 8:31 am

Truyện 1
Tình oan nghiệp báo


Người Việt ở ngoại quốc nói chung, ở Hoa Kỳ nói riêng, sau hơn mấy mươi
năm lưu lạc đã trở thành một biểu tượng sâu sắc và gương mẫu khiến cho
đa số người dị chủng dành cho sự thán phục xen lẫn cảm tình và quan tâm,
đến nỗi họ xem những tập quán cố hữu của tiền nhân chúng ta để lại được
lưu truyền tại đất này đúng như những tấm gương trong sáng, họ cần tìm
hiểu và học hỏi về những đặc tính thông minh đạo hạnh, cầu tiến, cần cù
nhẫn nại từ từng cá nhân, gia đình cho đến cộng đồng xã hội.

Tuy vậy, thỉnh thoảng hoặc đôi khi trong cuộc diện sinh hoạt thường hằng
của người Việt tỵ nạn, vẫn thường xảy ra những tệ đoan xã hội thật đáng
tiếc khiến báo chí hay các cơ quan truyền thông phải đề cập tới bằng
những lời lẽ hằn học hoặc công kích phê bình thiếu vô tư dành cho cộng
đồng người Việt, mà thực ra, khó có cộng đồng nào có thể tránh khỏi giữa
một quốc gia tạp chủng và lại tự do đến độ gần như mù quáng này. Nhưng
nếu tỉ mỉ đem so sánh bằng sự công tâm qua mật độ dân số giữa các nước
đang cùng sinh sống trên vùng đất này, người ta sẽ nhận ra rằng, những
dữ kiện xấu do thiểu số thanh thiếu niên Việt Nam gây ra bởi sự nông cạn
nhất htời vẫn chỉ là một tỷ lệ nhỏ. Tuy nhiên, cho dù nhỏ đến thế nào
đi nữa, thì thường khi phải chứng kiến một sự kiện không tốt đột ngột
xảy ra ở bất cứ nơi đâu, vào bất cứ lúc nào, nếu thấy có tính cách xúc
phạm đến thanh danh của dân tộc, thì có thể nói, hầu như mọi người Việt
Nam ở đây đều sẵn sàng can thiệp hoặc trợ giúp tức thời những người gặp
nạn với một tinh thần hăng hái hoặc bằng những giải pháp hoàn toàn thích
hợp và đầy ắp tình người.

Trường hợp của người thanh niên tên Đức bị một vong hồn thiếu nữ nhập
xác, biến anh thành một người dở khùng dở dại, bỏ phế đời sống tươm tất
cùng công ăn việc làm ổn định, đêm ngày đi lang thang nơi đầu đường xó
chợ, chuyên tìm kiếm bươi móc, ăn uống các loại uế tạp cặn bã dư thừa hư
thúi ở các thùng chứa rác rưởi là một thí dụ điển hình về tinh thần đạo
hạnh và tình nghĩa nhân ái thâm sâu của các đồng bào ruột thịt.

Là một thanh niên chăm chỉ, có học vấn lại hiền lành khỏe mạnh, nhân
dáng chững chạc dễ coi. Nhưng câu chuyện của người thanh niên một thân
một mình tên Đức này vượt biên chung trên một chiếc thuyền nhỏ bé mỏng
manh cùng với mấy chục người khác thuộc đủ mọi thành phần nam nữ tuổi
tác rồi đã phải nếm trải qua những phút giây cực kỳ kinh hoàng man rợ,
diễn ra bởi bọn cướp biển không còn một chút tính người. Chúng hung hăng
lục soát chiếc thuyền không chừa một ly tấc, để vơ vét tiền bạc nữ
trang của tất cả những người đi trên tàu. Dã man và đau lòng nhất là thủ
đoạn lang thú hoang dâm của chúng dành cho những thuyền nhân đàn bà con
gái. Chúng thay phiên nhau hành hạ thân xác những cô gái trẻ tuổi có
chút ít nhan sắc đến nỗi, trong số những phụ nữ kém may mắn này có một
thiếu nữ tuổi ngoài hai mươi với khuôn mặt đẹp như trăng rằm, khiến cho
Đức không thể giữ cho lòng không rung động và thầm yêu cô ngay từ phút
đầu tiên khi anh vừa chạm mặt trên con thuyền định mệnh. Sau này, Đức
được biết tên cô gái vượt biên mang dáng dấp quý phái và sắc đẹp tuyệt
trần đó là Trâm, con gái của một nhân vật dân sự nổi tiếng thuộc chế độ
cộng hòa.

Mười sáu năm về trước, chiếc thuyền nhỏ bé có sự hiện diện của Đức và cô
gái đẹp tên Trâm đã thoát được mạng lưới canh gác nghiêm ngặt của công
an ven biển, ra được đến hải phận quốc tế sau ba ngày rời khỏi "bãi đáp"
từ một eo biển hoang vắng thuộc thị xã Vũng Tàu. Lúc bấy giờ, thời tiết
đang vào giữa tháng tư trời êm sóng lặng mà bỗng nhiên biển cả hậm hực
chuyển mình. Từng đám mây nặng nề đột nhiên phủ kín bầu trời không còn
vương một tia nắng nhẹ. Mặt biển và không gian mênh mông thoáng chốc
chìm đắm trong một thế giới tăm tối mịt mù. Những cơn sóng dữ bắt đầu
chuyển động rung chuyển cuồng nộ, thét gào và xô đẩy con thuyền xấu số,
có lúc nằm lơ lửng chênh vênh trên đầu ngọn sóng, có lúc bị vùi dập chìm
sâu giữa hai vách tường nước đen ngòm. Gió phũ phàng thổi tới từng chập
lắc lư, tạt từng đợt nước mưa xối xả lạnh căm lên thân xác những con
người vượt chết đi tìm tự do.

Cơn giông bã thịnh nộ đến xế trưa mới chịu nhẹ dần. Biển bắt đầu dịu
lại, hiện ra dưới bầu trời loang loáng ánh tà dương, cũng là lúc động cơ
ba ngựa của con thuyền nhỏ không còn có thể hoạt động thêm được nữa vì
số lượng dầu chứa trong gần hai chục chiếc bình bằng nylon đã bị sóng
đánh văng ra trên mặt biển từ lúc nào. Những "can" đựng nước ngọt dự trữ
cũng cùng chung một số phận. Con thuyền nhỏ bé bấy giờ chỉ còn có cách
để cho thả trôi lênh đênh trên triền sóng, không biết số phận rồi sẽ ra
sao. Thời gian kéo dài đến gần giữa khuya thì đột nhiên, trong đêm đen
mênh mông u tối, gió rít lạnh người, bỗng hiện ra những ánh neon dập
dềnh khi mờ khi tỏ bồng bềnh ẩn hiện theo từng đợt sóng nhẹ lắc lư.

Thoáng chốc những ánh đèn đó từ từ tiến lại thật gần, thật gần cho đến
khi mọi người trên chiếc thuyền tỵ nạn khốn khổ nghe thật rõ những âm
thanh man rợ của những tên quỷ dữ đội lốt người đang đắc chí nhảy múa
reo hò. Mọi người nhận ra được, đó chính là chiếc tàu sắc dềnh dàng to
lớn của bọn thảo khấu đại dương (cướp biển). Chúng chiếu ngọn đèn sáng
rực xuống chiếc thuyền tỵ nạn, nơi đang lố nhố những con người thất thế
tội tình, tự biết rằng đã sa vào tay của bọn quỉ dữ. Họ vừa la vừa khóc
kêu gào thảm thiết, vừa đọc kinh vừa niệm Phật và xúm nhau cúi lạy bọn
thảo khấu như tế sao. Nhưng chúng dửng dưng chẳng chút quan tâm, đâu cần
lưu ý tới những hành động vô tích sự này. Chiếc tàu sắt ngụy trang dưới
dạng tàu săn lưới từ từ cập sát vào main chiếc thuyền nhỏ mong manh.

Chúng đứng lố nhố quan sát chiếc thuyền tỵ nạn kỹ càng rồi quăng xuống
một chiếc thang dây và bi bô bằng một thứ ngôn ngữ lạ lẫm không ai trên
thuyền có thể hiểu được. Chúng ra hiệu bằng tay cho biết, tất cả phải
rời bỏ chiếc thuyền để leo lean con tàu của chúng cho đến khi thực sự
không còn lại một người nào, chúng mới hạ lệnh cho mọi người tự động
chia thành hai nhóm, một nhóm đàn ông bị đẩy tới đứng ngồi riêng biệt ở
một góc sàn tàu, nhóm còn lại gồm trẻ em, đàn bà con gái bị xô lùa tới
một bên, với từng tràng âm thanh dọa nạt quát tháo đinh tai nhức óc nghe
đến rợn người.

Bất thình lình một người đàn ông tỵ nạn dáng người trông khá vạm vỡ chợt
nhìn thấy hành động quá tục tằn bỉ ỏi của một tên hải tặc diễn ra với
một phụ nữ, có lẽ chính là vợ của ông ta, nên ngay tức thời, ông ta liều
lĩnh xấn tới, lao mình vào tên hải tặc, bèn bị ngay tên này dùng chiếc
búa đẽo hắn đang cầm sẵn trên tay bổ ngay một phát lên chính giữa đỉnh
đầu giống như hắn bổ một trái dừa, khiến cho người đàn ông gục xuống
chết tốt không kịp một lời kêu la trăn trối, chiếc đầu của ông ta bị chẻ
làm đôi, máu và óc phun ra tung tóe khắp nơi trông đến rợn người.

Thảm cảnh đó diễn ra chưa đầy một phút cũng đủ khiến cho tất cả mọi
người bỗng nhiên biến thành những xác thân co rúm tê liệt, không ai còn
giữ được chút khả năng chống đối, ngoài những tia mắt cực độ bàng hoàng
cùng những tiếng la hét thất thanh hỗ độn. Chúng bắt đầu bộc lộ trắng
trợn thú tánh của lũ người súc sanh tội lỗi, ngang nhiên biểu diễn những
hình ảnh hành hạ thân xác của những thiếu nữ, đàn bà. Lẽ tự nhiên,
người con gái đẹp tên Trâm mà Đức đã thầm đem lòng yêu thương ước vọng
từ mấy ngày qua cũng không thoát khỏi bọn hải tặc dã man khát tình. Nhất
là cô lại là một người nhan sắc có sức thu hút mãnh liệt nhất trong số
những nữ thuyền nhân này, cho nên cô thật khó tránh khỏi gánh chịu một
hậu quả thê thảm hơn tất cả mọi người.

Phần Trâm, ngay từ phút giây thứ nhất khi cô nhận biết đã lọt vào tay
của lũ cướp biển man rợ, đến khi bị tên hải tặc biểu lộ nhiều quyền uy
nhất, dáng chừng hắn là kẻ chỉ huy, tiến đến lôi phắt cô ra một chỗ
trống trên sàn tàu để bắt đầu dở trò tồi bại, cô đã tự biết mình sẽ bị
tên lang sói mọi rợ này sẽ dập dùi thân xác của mình. Cô bàng hoàng kinh
sợ, miệng khấn nguyện liên hồi, trong khi đôi cánh tay yếu đuối cố sức
vùng vẫy chống cự nhưng không đưa đến một kết quả nào, đôi mắt của cô
hướng về phía đám đàn ông tỵ nạn, giờ như một đám người vô dụng như van
nài một sự ra tay cứu vớt, nhất là nơi đám người đó, có một chàng thanh
niêng mà cô cũng rất có cảm tình. Trong giây phút tuyệt vọng tận cùng
không còn có thể trông cậy vào phép lạ nào có thể cứu độ cho cô thoát
khỏi nhục hình trước tên hải tặc, cùng với giác quan bén nhạy của một
người con gái, một mặt cô thành tâm khấn nguyện, sám hối và tụng niệm
các bài kinh cứu khổ cứu nạn, khẩn cầu đức Quan Thế Âm Bồ Tát nhủ lòng
từ bi hỉ xả ra tay cứu vớt, một mặt cô đã nhận thức được cảm tình của
người thanh niên đi chung thuyền mà cô mường tượng được rằng người thanh
niên này đã dành cho cô những tình cảm rất chân thành sâu đậm giữa hai
người khác phái. Cô hướng tầm mắt van nài về phía người thanh niên tên
Đức, lúc bấy giờ cũng chỉ biết lặng yên thúc thủ, ngồi co ro khúm núm
như một con chuột nhắt trước đám mèo rừng đầy nanh vuốt, anh ta trố mắt
ra nhìn mà không dám chứng tỏ thái độ phản kháng nào dù thật nhỏ nhoi
khiêm tốn. Còn về những ý nghĩ ăn năn sám hối, cầu trời khẩn Phật của
Trâm, tuyệt nhiên chỉ như những lời kinh tan vào thinh không vô vọng.

Cuối cùng, việc đen tối phải đến đã đến, cô bị tên hải tặc vật ra hành
hạ một cách tàn bạo không chút gượng nhẹ xót thương. Sau khi thỏa mãn
thú tính chán chê, một tên khác tiếp tục lao vào, rồi lại một tên khác
nữa cũng hăm hở dày vò thân xác của cô lúc bấy giờ đã trở nên quá đỗi
bầm dập và đau đớn cho đến khi, cô không còn sức chịu đựng thêm những
cực hình nhục thể, thì linh hồn cô đành lìa khỏi xác, trút hơi thở cuối
cùng trong màn đem đen hoang lạnh, văng vẳng bao nhiêu tiếng người gào
thét khóc than.

Trước khi vĩnh viễn lìa trần, Trâm - tên người con gái vắn số - không
quên để lại một tia nhìn tuy yếu ớt song tràn đầy oán hận về phía người
thanh niên tên Đức khiến cho anh ta luôn luôn bị ám ảnh triền miên mãi
cho đến suốt những năm tháng sau này.

Sau khi hả hê cướp bóc, giết chóc dã man và hãm hại những người tỵ nạn
xa cơ vô tội, bọn cướp biển xua đuổi những người còn sống sót sau cơn
kinh hoàng trở lại con thuyền nhỏ của họ và ném theo cho vài "can" dầu
cùng một ít lương khô vặt vãnh, chúng quay mũi tàu phóng đi mất hút
trong lòng biển đêm đầy gió lộng.

Ít ngày sau, chiếc thuyền nhỏ bé như chiếc lá lênh đênh của đám người
vượt chết ra đi tìm tự do may mắn trôi dạt đến được một dàn khoan dầu,
họ được tiếp cứu và được đưa tới một trạm tiếp nhận thuộc phía bắc quần
đảo Mã Lai. Khoảng một năm sau, đám người này được phân tán nhận cho đi
định cư tại các quốc gia đệ tam. Riêng người thanh niên tên Đức được một
cơ sở thiện nguyện Hoa Kỳ nhận cho anh vào Mỹ.

Bước chân lưu lạc của Đức nổi trôi theo dòng đời. Anh sớm ý thức được
thân phận đơn lẻ của mình nơi xứ lạ quê người, tứ cố vô thân, không một
ai là bà con ruột thịt. Đức vùi đầu vào việc trau dồi anh ngữ cho đến
khi chấm dứt thời hạn thụ hưởng trợ cấp xã hội thì anh cũng vừa vặn học
xong nghề điện tử, kiếm được công ăn việc làm với đồng lương khiêm tốn,
thăng tiến dần theo năm tháng. Nhờ vậy, Đức đã sớm ổn định được cuộc
sống cá nhân, lại có dư điều kiện để viện trợ kinh tế đều đặn cho gia
đình còn ở lại quê nhà.

Những tưởng cuộc đời thường nhật của một thanh niên tỵ nạn mẫu mực như
Đức được vậy kể cũng đã tạm yên nếu thỉnh thoảng anh không bị nỗi ám ảnh
kinh hoàng về tấn bi kịch hải tặc diễn ra trên biển đông năm nào với
đôi mắt lạc thần van lơn của người con gái tên Trâm cùng cái chết thảm
thiết đau lòng, khiến anh không thể nào nguôi ngoai quên lãng. Luôn luôn
Đức cảm thấy vô cùng khiếp sợ bối rối cộng thêm niềm tiếc hận mỗi khi
mường tượng lại từng chi tiết trong thảm kịch này. Nhất là ánh mắt đáng
thương đầy tuyệt vọng van nài của cô gái đẹp đẽ năm xưa, dường như có
một ma lực huyền bí nào đó vẫn cố tình đeo đuổi, ám ảnh và trách cứ
trong tâm tư hằng ngày.

Đã bao điêm từ khi được rời đảo định cư tại xứ này, Đức chập chờn thao
thức hoặc choàng tỉnh giấc sau những cơn ác mộng nặng nề với hình ảnh bi
thương quằn quại của người con gái khốn khổ trong đôi tay hoang dại của
bầy cướp biển hung bạo cùng với ánh mắt kinh hoàng lạc thần của Trâm
đến nỗi, anh có cảm tưởng nàng đang lẩn khuất đâu đây, và chừng như nàng
vẫn bám sát theo anh đêm ngày và thường xuất hiện trong anh với những
giấc mơ đầy kinh dị, không thể nào tẩy xóa và có thể quên đi trong đời,
cho đến một ngày, giống như một người thua cuộc, Đức không còn đủ nghị
lực để duy trì sự bình yên sáng suốt trong tâm não. Anh cảm nhận như
thấy có niềm hối hận vô bờ, tâm tu anh mỗi ngày một thêm hoang mang ray
rứt và ý thức rõ ràng anh thật đáng tội ươn hèn trước khổ nạn của những
đồng bào ruột thịt và của người con gái tên Trâm. Nhưng giờ đây, anh
không biết phải làm gì để xua tan nỗi niềm ăn năn tiếc hận của một người
thanh niên không chu toàn nghĩa khí đàn ông trước thảm cảnh bi thương.

Đức hay ngao ngán thở dài, anh lắc đầu xua đuổi những ý nghĩ đen tối
quấy nhiễu tâm thức của anh và thường đổ vấy cho số phận đã an bài, rồi
âm thầm cầu nguyện cho oan hồn người con gái đẹp mà anh vẫn còn thầm yêu
trộm nhớ đã bị uổng tử năm xưa để nàng được sớm siêu thăng tịnh độ
trong cõi ta bà.

Nhưng sau cùng, tự nhiên Đức trở nên một người không còn lý trí. Mọi
sinh hoạt của anh trở nên xáo trộn bê trễ rồi anh tự ý bỏ ngang công
việc đang làm, đi lang thang như người hàng khất, miệng lảm nhảm những
lời lẽ vô nghĩa không đâu. Tia mắt của anh dại đi như kẻ mất hồn. Khốn
thay! Anh lại không có lấy một người thân thiết để mà nhắc nhở hoặc chạy
thày chạy thuốc cho anh, săn sóc giúp đỡ anh có được những bữa cơn độ
nhật qua ngày. Tình trạng đó diễ tiễn mỗi ngày một thêm trầm trọng, Đức
đói khát triền miên rồi dần dần mất hết trí khôn. Thân thể của anh sa
sút não nề, không còn giữ được chút phong độ khi xưa, sắc khí anh trở
nên xanh xao ốm yếu lạ thường. Quần áo tóc tai anh bờm sờm rách rưới tả
tơi và hôi hám đến lợm người, không ai chịu nổi mùi xú uế thoát ra từ áo
quần thân thể của anh. Đức thường lom khom lầm lũi bước những bước chân
chuệnh choạng yếu ớt lê lết đến những ngõ ngách vắng người và tìm đến
nơi có những thùng chứa rác để bươi móc tìm tòi miếng ăn. Gặp được bất
cứ cái gì có thể nhai được trong miệng là anh vơ lấy ăn nghiến ngấu
không còn biết phân biệt được sạnh dơ hay thúi rữa ghê hồn.

Nhiều người cảm thấy rất bất nhẫn khi tình cờ chứng kiến một kẻ đồng
hương dở ngây dở dại, lem luốc dơ bẩn, đáng thương như Đức lê la lam lũ ở
lề đường khiến họ động mối từ tâm, cố gắng bịt mũi nín thở tiến lại bên
anh để ủy lạo, cho tiền hoặc cho phẩm vật thức ăn và ân cần hỏi han
tương trợ. Nhưng đối với Đức, anh đâu còn lý trí sáng suốt để phân biệt
phải quấy ra sao, tâm thức anh dường như đang chịu sự chi phối nặng nề
của một kẻ vô hình nào đó chứ không còn thật tính người, anh cũng chẳng
còn có thể nhận biết được điều gì, chẳng còn nghe và hiểu được những lời
chuyện trò mọi người thăm hỏi. Ngày lại ngày, anh vẫn lầm lũi chân thấp
chân cao bước tới những chỗ có rác rến để tìm ăn uống những phế vật hôi
hám dư thừa.

May sao có người đồng hương nhận ra được tình trạng đáng thương và khác
lạ nơi anh. Ông ta vội vã đưa Đức đến một ngôi đền, nơi đang có các vị
pháp sư cao minh hành đạo, các vị này trong bao nhiêu năm tạm dung tên
đất Mỹ, từng khiển dụng âm lực cao cường để làm việc phước đức hoặc thực
hành các bí pháp chân truyền nhằm hòa giải những xung đột, bất mãn, nợ
nần oan khiên giữa hai miền âm dương cách biệt và chế ngự các tà ma hung
hăng ác nghiệt để cứu nhân độ thế.

Đến ngôi đền, mặc cho người đồng hương xô đẩy trì kéo, oan hồn cô Trâm
trong Đức khăng khăng không chịu bước vào, cho đến khi nhiều người hợp
sức lại khiêng anh vào nội thất tôn nghiêm trước bàn thờ khói hương nghi
ngút thì bỗng nhiên, Đức tỉnh táo được phần nào. Tuy vậy, anh trừng mắt
láo liên nhìn ngó quanh quẩn, thái độ đầy cao ngạo ngang bướng. Họ cố
đẩy anh đến trước bàn thờ, thay vì cung kính nghiêm trang đảnh lễ; trái
lại, bằng một thái độ cố tình ngang nhiên trịch thượng, Đức ngã vật ra
giữa nền nhà, tay chân quơ cào lại đả, miệng lảm nhảm la lối huyên
thuyên.

Thốt nhiên, các vị đạo gia thuộc đủ mọi cấp độ hành đạo ở ngôi đền này,
thần nhãn cao thâm, đạt tới mức công năng chuyên cần tu tập, nhận biết
ngay Đức mắc phải tình trạng nan giải do một vong hồn nào đó đang hoành
hành, lưu trú. Vị pháp sư chủ trì ban rải tâm từ bi đưa mắt hướng nhìn
về nơi Đức đang ngạo nghễ nằm với thái độ bất mãn đầy gây hấn.

Không cần tìm hiểu sâu xa, thoạt trông thấy dáng điệu và khí sắc bất
thường của người thanh niên, ông đã thừa kinh nghiệm để thấu suốt anh ta
đang mắc phải căn bệnh tà, ông dụng thần lực bắt ấn, chuyển đạt sức
mạnh vô hình nhằm trói thúc tứ chi của hồn ma trong thân xác của Đức,
mục đích chỉ để chế ngự thái độ hung hăng, khiến cho anh phải nằm co
quắt rên la và như không thể tiếp tục chịu đựng thêm sự đau đớn càng lúc
càng xiết lại như một cực hình, Đức vật vã gào lên như đang chịu một
hình phạt kinh hồn, anh van xin cởi trói. Lúc bấy giờ vị pháp sư chủ trì
mới ôn tồn nói chuyện với anh:

- Thì ra... "cô" cũng biết đau đớn như mọi người! Tại sao đứng trước bàn
thờ tôn nghiêm mà "cô" không chịu cúi đầu đảnh lễ? Vì sao "cô" tỏ ra
quá hỗn hào? "Cô" có biết đó là hành động vô phép và rất thất lễ đối với
các đấng bề trên đã khiến cô phải chịu sự trừng phạt? Sự trói buộc và
nỗi đau đớn nãy giờ thật ra chưa phải là hình phạt duy nhất, thiêng
liêng mới chỉ tạm chế ngự thái độ hung hăng vô lễ để giúp cho "cô" lấy
lại tâm trí tỉnh táo yên bình...

Lúc đó, những tín hữu thường đến ngôi đền này để đọc kinh lễ Phật, hiện
diện khá đông đảo, nghe vị pháp sư soi rõ tường tận và nói đúng chân
tướng hồn ma đang trú ngụ trong thân xác và đang khống chế tinh thần của
người thanh niên tên Đức, họ cảm thấy thất kinh hồn vía, vội đứng nhích
ra xa quan sát.

Ngừng nói trong giây lát như có ý dành thời gian để cho "cô" ma nữ lấy
lại bình tĩnh cố hữu, vị pháp sư mới ôn tồn đưa ra một đề nghị:

- Bây giờ nếu "cô chịu hứa lễ Phật và nghiêm trang nói chuyện, ta sẽ
thỉnh ý chư thần xin mở trói cho cô, để cô được thoải mái tự do như lúc
thường! Cô bằng lòng chứ?

Vong linh người con gái tên Trâm chiếm ngụ trong thân xác của Đức bấy
giờ mới chịu nhìn nhận chân tướng và khuất phục trước oai lực vô biên
của thiêng liêng qua trung gian huyền bí của vị pháp sư. Chân tay của cô
ta vừa thoát khỏi những dây nhợ trói buộc đớn đau, quấn quít vô hình.
Cô đã nhận được huyền lực, lấy lại tự do cho thân thể. Cô đứng dậy
nghiêm trang lễ Phật, thái độ tỏ ra từ tốn khoan hòa. Đợi cho hồn ma nữ
thi hành xong mọi nghi thức, vị pháp sư bắt đầu hỏi chuyện:

- "Cô" cho ta biết, vì lẽ gì cô không chịu lễ Phật, còn tỏ ra thái độ
hung hăng quá khích? Hồn ma nữ (ngụ trong xác thân của Đức) ngước đôi
mắt đáng thương chứa đựng giận hờn nhìn pháp sư. Cô nghiện ngào cho
biết:

- Ông không hiểu tại sao tôi tỏ ra như vậy cũng đúng! Tôi vốn là một
Phật tử thuần thành biết lễ trên kính dưới chứ đâu phải hạn vô thần ngỗ
nghịch như bây giờ, nhưng từ lâu lắm rồi, kể từ sau khi tôi bị hải tặc
hãm hại, mặc dù đã chí thiết khấn xin cứu độ mà vẫn bị làm ngơ, trong
tâm tư tôi tuyệt nhiên không còn chỗ cho thần linh ngự trị, tiêu tán tất
cả mọi niềm tin. Ông biết được tại sao rồi chứ?

Nhìn thái độ còn chất chứa bao nhiêu thống trách dỗi hờn sâu kín tiềm ẩn
trong lòng ma nữ, vị pháp sư chậm rãi nói một cách hiền hòa:

- Đó! Nếu cô không chịu bày tỏ thì không ai có dư thời giờ để có thể
biết cô đã phải trải qua những hoàn cảnh rủ ro như thế nào. Hôm nay,
chắc chắn nhờ có duyên cơ phước đức, cô đã đến được nơi đây, xem như
những tâm sự uẩn khúc của cô sẽ được mọi người chia xẻ và hóa giải hoàn
toàn. Trong cương vị của kẻ làm việc đạo, nếu muốn, chúng tôi có thể dễ
dàng tìm hiểu được ngọn nguồn câu chuyện cùng những tai nạn hạn họa đã
xảy ra trong quá trình bức tử của cô.

Nhưng trước khi chúng tôi thỉnh nguyện ơn trên từ bi cứu độ cho cô trở
về với sự bình an nguyên thủy, chúng tôi muốn chính cô nói ra lý do tại
sao không giữ lấy đức tin tối cần thiết và sự sùng kính của con người
dương thế lẫn những hồn oan đối với các đấng hiển linh?

Giọng nói của pháp sư hàm xúc âm điệu dịu ngọt như an ủi dỗ dành, đã tác
động xâu xa trong tâm hồn ma nữ, "cô" bắt đầu kể lại nguồn cơn mất hẳn
đức tin, đôi khi cô tinh nghịch biến hóa hiền tượng Phật Bà Thánh Nữ,
hiện ra để treu ghẹo đánh đập phá phách người thanh niên, để cho anh ta
cũng nóng giận, mất hẳn đức tin, đâm ra ngang ngược vô lễ với các vị
thánh thần. Cô tự chối bỏ đức tin, đồng thời đem thái độ ngang nhiên vô
phép ra hành xử trước dung nhan Thượng Đế. Cô kể bằng giọng nức nở nghẹn
ngào:

-... Lúc bấy giờ chỉ còn hoàn toàn trông cậy và đức Quan Thế Âm Bồ Tát
và niệm bài kinh cứu khổ cứu nạn như thời thơ ấu mẹ tôi thường dạy tôi
nên làm như vậy mỗi khi đối diện với những nguy nan, cũng như trước ngày
vượt biên, nhiều người thân nhắc nhở cho tôi biết quyền năng linh hiển
thường hay ra tay cứu vớt những người vượt biển gặp khổ nạn của Phật Bà
và chí thành tụng niệm khi giáp mặt với những nan nguy sẽ được tai qua
nạn khỏi.

Tôi giữ nhân đức tin và tha thiết kêu xin với lòng thành tâm khấn nguyện
cho tai họa xảy đến cho tôi lúc ở trên tàu sớm chấm dứt để khỏi phải
chịu thêm những đau đớn khổ hình trước sức dày vò điên loạn của những
tên hải tặc man ri đầy thú tính. Nhưng Phật Trời yên lặng làm ngơ không
ra tay cứu vớt để cho tôi, sau đó tôi phải chết thảm, linh hồn tôi bị sa
vào thế giới hoang vu đói khổ trăm bề, không trông đợi được bất cứ sự
lợi ích nào và mãi kéo dài kiếp đọa đày của loài hồn lang thang đói
lạnh. Thử hỏi, tôi còn điều gì để tin tưởng được nữa? Như ông đã biết
đó! Trong lúc quá đau đớn kinh hoàng, cầu xin thiêng liêng, thiêng liêng
không đoái tưởng linh ứng, tôi quay lại cầu cứu với cả "thằng này".

Cô ta hằn hộc đưa tay chỉ vào ngực của người thanh niên đang bị hồn cô
chiếm ngự hoành hành, hậm hực nói tiếp:

- Phải! Chính "thằng này". Tôi biết nó yêu tôi tha thiết. Bù lại, tôi
cũng có cảm tình với nó từ khi mới chạm mặt nhau lần đầu. Có lúc tôi đã
mơ mộng sẽ có một lần nào đó sau khi đến được bến bờ tự do, tôi sẽ ngỏ
cho "nó" biết rằng tôi sẵn sàng đón nhận tình yêu, nếu "nó" dám mở lời
tỏ tình.

Lúc gặp nạn ở trên tàu, sau những khẩn cầu tha thiết, đọc những bài kinh
vô vọng, tôi nhìn về phía "nó" gào thét lên để mong đợi nó có chút động
tâm, hay là can đảm đứng lên cứu tôi ra khỏi những tên hải tặc điên
cuồng rồi nếu chẳng may có chết, hai đứa cũng được chết chung cho trọn
chữ tình. Ngờ đâu nó còn hèn hạ hơn tất cả những kẻ hèn hạ nhất! Nó co
rúm người lại, thu mình ngồi khúm núm dương mắt ra nhìn. Thử hỏi, có ai
hiểu được cực hình và niềm tuyệt vọng của tôi đang trông chờ nơi "nó".
"Nó" vẫn lặng thinh cho đến khi tôi lim đi và khốn khổ trút linh hồn ra
khỏi xác thân cực kỳ đau đớn trong lúc thằng hải tặc vẫn chưa muốn buông
tha.

Vì thế, sau khi trút linh hồn, tôi có ngay quyết định nhất định phải
trừng trị "thằng này" và những đứa đã khiến cho đời tôi trở nên bẽ bàng
tan nát. Thật ra, sau khi tôi chết thảm, tôi cũng đã trả thù được hai
trong ba thằng hải tặc đã thay phiên nhau cưỡng bức tôi đến chết. Một
đứa tôi đã "khiến" nó chế thảm khốc vì đụng xe, một đứa làm ăn khánh
kiệt thua lỗ đến phải thắt cổ tự vận, còn lại một thằng cũng sắp sửa đền
tội. Riêng "thằng này" - cô ta chỉ vào Đức - tôi cũng sẽ hành hạ nó cho
đến ngày thân tàn ma dại chứ lẽ đâu lại để cho nó được an nhiên vui
sống, lấy vợ đẹp đẻ con ngoan, hưởng thụ một đời hạnh phúc chẳng chút
công bằng, trong khi tôi vẫn phải kéo lê bước phiêu bạt của một hồn mà
oan trái vất vưởng đói rách lam lũ khắp nơi trong cõi vô hình...

Vị pháp sư và những người hiện diện chung quanh tỏ ra rất cảm thương cho
số phận không may của hồn ma nữ tên Trâm đang rành mạch kể ra hết tâm
sự u uẩn của mình. Đợi cho nỗi ngậm ngùi trong lòng cô gái đầy tội
nghiệp lắng xuống, vị pháp sư nhìn cô thương xót, và bày tỏ những cảm
nghĩ của ông vừa thoáng hiện trong đầu:

- Cô trả thù và hành hạ người ta như vậy đã quá đủ rồi! Thôi, cô hãy tha
cho người ta, nên đem ân báo oán để hồi hướng công đức cho chính mệnh
nghiệp của mình.

Ngừng lại trong giây lát như để cho vong hồn ma nữ có đủ thời giờ nhận
rõ phải quấy, thực hư. Vị pháp sư nhân ái tiếp lời:

- Ta cần cho cô biết rõ thêm về những điều siêu linh huyền nhiệm để giúp
cho cô dễ dàng xóa tan đi những ý định oán thù còn chất đầy một lòng
sân hận! Ta chắc cô chưa biết được những tên hải tặc đó là ai? Tại sao
chúng trút hết những thảm thương cho cô đến nỗi cô phải chết một cách
quá ư là tội nghiệp oan khiên!

Thật ra, chúng là những tiền thân đã bị chính cô từ kiếp trước vốn là
một phú hộ giàu có, thường hay ỷ thế hiếp cô, dùng quyền lực bạc tiền
mua chuộc và hưởng thụ xác thân trinh tiết những người con gái trẻ tuổi
con nhà nghèo rồi nhẫn tâm bỏ rơi để họ phải gánh chịu một đời lầm thanh
khốn khổ, có người còn bị chết oan uổng vì đã dám cả gan cưỡng chống
lại những dục vọng đen tối của tay phú hộ kiếp xưa.

Nay theo định luật quả báo luân hồi, chúng được cho tái sinh làm lại
kiếp người để đòi các món nợ cũ theo ý chỉ của đấng toàn năng, chúng
được phép thi hành nghiệp nhân quả, đợi chờ cơ hội để bắt cô phải đền
trả nghiệp ác đã gây ra lúc sinh thời. Chúng ra tay tàn nhẫn hãm hại cô
trên biển đông chẳng qua là những tiền nghiệp vướng mắc nợ nần mà cô đã
tạo ra từ kiếp trước.

Và trong lúc thập tử nhất sinh đó, cô cũng đã khẩn khoản van xin ơn cứu
độ của bề trên, nhưng vì hạnh nghiệp của cô xấu xa phải trả, đấng toàn
năng đã làm ngơ cho đám quỷ dữ hoành hành, ra tay hãm hại để đòi cô trả
nợ cũ thì lẽ đương nhiên, sự van xin khẩn thiết của cô không được thiêng
liêng đoái nhậm là đúng lắm rồi, còn kêu ca thống trách vào đâu cho
được.

Thật ra, đối với qui luật thuộc thế giới vô hình rất minh bạch và vô
cùng chặt chẽ, chứ không mơ hồ hoặc giốn như con người thường quan niệm
sai lạc về những vong hồn thuộc thế giới siêu linh được tự do hiện ra
quấy phá. Nếu không có đấng toàn năng cho phép phù trợ thì không thể có
bất kỳ hồn ma ngạ quỷ nào có thể khuấy động được con người, nhất là
những người đạo cao đức trọng và sự bình yên trên dương thế. Cô không
nên nhân cớ đó mà tạo thêm vô vàn những khổ nghiệp chập chùng, e mãi mãi
chìm đắm trong vòng quay của bánh xe luân hồi quả báo. Chỉ nên đem ân
đền oán thì nghiệp lực mới mong được giải trừ an nhiên, cứu rỗi.

Giờ đây, nếu cô muốn, ta có thể giúp cô soi tìm lại căn nghiệp xa xưa để
cho cô thấu rõ được mọi điều, không còn có sự bán tín bán nghi. Và khi
cô đã hiểu tường tận sự huyền nhiệm siêu linh trong tiến trình nhân quả,
cô sẽ không còn lý do mang nặng lòng thù hận, đồng thời, chúng tôi sẽ
cấp phát cho cô một phiếu công đức (công đức có được nhờ vào kết quả của
các công việc hành thiện, tu tập của một hoặc nhiều người trong một
nhóm đạo gia) và sẽ cầu xin ơn cao cả giúp cho cô có thể chọn lựa một
trong hai con đường, hoặc là được nương náu tu tập trong chùa để tái tạo
nghiệp tốt, hoặc là cô sẽ được tái sanh nhận lại kiếp người qua hình
thức đầu thai...

Lắng nghe vị pháp sư ôn tồn giải thích, hồn ma người con gái tỏ ra hiền
dịu tin tấn hơn nhiều. Tia nhìn của cô bắt đầu nhuộm vẻ từ ái, cử chỉ
của cô biến đổi trở thành lễ độ khiêm cung. Cô ngồi đó, lặng yên như
đang đắm hồn trong nỗi chiêm nghiệm thâm sâu về những lời nói nhân ái
của vị pháp sư chân chất giải bày.

Sau cùng, cô ngước lên nhìn vị pháp sư thay đổi cách xưng hô:

- Con không dám ao ước chọn lựa nghiệp tu. Xin cho con được sớm trở lại
đầu thai kiếp người để cho con có cơ hội tìm lại đời sống an vui trên
dương gian hạnh phúc như bao nhiêu người khác!

Vị pháp sư hoan hỉ gật đầu:

- Mặc dù nghiệp lực của cô còn trùng điệp chất chồng, oan oan tương báo,
rất khó mà đạt được sở nguyện tái sanh. Nhưng với lòng từ bi vô lượng
của bề trên, nếu cô thành tâm ăn năn sám hối và hứa sẽ không bao giờ tái
phạm những điều chẳng lành, chúng tôi sẽ cấp tặng cho cô một phiếu công
đức- giống như việc góp vốn đầu tư - để cho sở nguyện của cô sớm được
viên thành. Nếu cô bằng lòng với những điều như vậy và mau mau thoát ra
khỏi thân xác của người thanh niên tội nghiệp này để cho anh ta trở lại
đời sống bình an vô sự, thì mọi việc sẽ được nghiêm chỉnh tiến hành. Cô
nghĩ sao?

Vong linh cô gái tên Trâm sung sướng gật đầu. Cô cúi đầu tiếp nhận phiếu
công đức. Sau đó không lâu, cô trả lại trạng thái bình thường cho người
thanh niên tên Đức. Tất cả mọi người chứng kiến đều cảm thấy nhẹ nhõm
hân hoan vì biết rằng, kể từ giây phút này, hồn oan cô gái đã không nhập
xác để tiếp tục hành hạ người thanh niên tên Đức, khiến cho thân xác
anh ta héo mòn, khiến anh ta hàng ngày phải tìm kiếm ăn uống những đồ dư
thừa phế thải ở các thùng rác. Nhất là, đối với vong linh cô gái, từ
nay sẽ được đền bù và chờ ngày tái sanh đầu thai kiếp khác.

Về phần Đức, người thanh niên bị ma nhập, ngay khi đó bỗng tỉnh táo hoàn
toàn. Anh có thái độ ngẩn ngơ như vừa trải qua một giấc chiêm bao đầy
mộng dữ với vóc dáng, thân thể gầy còm hôi hám đến lợm người.

Chờ cho Đức thật sự hoàn hồn, những người có mặt ở ngôi đền đem cho anh
thức ăn, hoa quả và nước uống. Đức ăn ngấu nghiến ngon lành và ra chiều
muốn lạy Phật để tạ lễ. Mọi người như đoán biết Đức muốn gì, một người
lên tiếng:

- Anh nên tự ý sắm sửa hoa quả nhang đèn cho việc cử hành lễ tạ để biểu
lộ tấm lòng thành kính tri ân. Thật ra, chúng tôi có thể giúp anh có
thêm tiền bạc để thực hiện lễ tạ Ơn tươm tất, nhưng điều đó không thực
sự tối cần. Điều cần thiết chính là tấm lòng thành khẩn do chính anh tỏ
bày. Vậy anh hãy thực hành ngay đi.

Vốn bị mất việc làm đã lâu, lại sống lang thang đầu đừng xó chợ, ăn uống
dơ bẩn khác thường, tuy thỉnh thoảng vẫn có người động tâm cho tiền bố
thí. Đức lục hết túi quần áo, gom góp khắp nơi cũng chỉ vỏn vẹn có mười
đồng bạc. Anh định tâm dùng hết chẳng ngại ngùng gì, nhưng sau khi mua
sắm đầy đủ nào hoa quả nào nhang đèn cũng chỉ tốn vỏn vẹn chín đồng bạc.
Không biết do động cơ nào thúc đẩy, Đức đem một đô la còn lại để mua
một tấm vé số, cạo ra anh lại trúng được đúng $ 10.00, xem như anh đã
chẳng mất đồng nào cho việc mua hoa quả nhang đèn tạ lễ vốn chỉ thuần
túy mang ý nghĩa của sự bày tỏ chân tâm.

Vài tháng trời sau đó, nhờ lòng tốt bụng của những người đồng hương, có
người đưa hẳn anh về nhà, giúp cho anh hàng ngày có miếng ăn chỗ ở tươm
tất, Đức dần dần bình phục, sức khỏe cùng sắc diện của anh ngày thêm
hồng hào mạnh mẽ. Nhưng để giải quyết đời sống hàng ngày trước khi xin
được việc làm mới, anh làm đơn xin hưởng tiền trợ cấp tàn phế về bệnh
thần kinh...

Thời gian sau này, anh đã tìm lại được đầy đủ phong độ năm xưa, lại còn
may mắn kiếm được công ăn việc làm với tiền lương vừa khấm khá vừa nhàn
hạ, rồi tự mình ổn định được cuộc sống với miếng ăn chỗ ở riêng tư sung
túc, xem ra rất khá giả bình thường. Rồi nhờ có diện mạo nhân dáng dễ
coi, lại thêm phong cách chân chất thật thà. Chẳng bao lâu, một cô gái
trẻ tuổi xinh đẹp mặn mà có đôi mắt long lanh to tròn với dung nhan nhân
hậu, làm việc cùng sở với anh, đem lòng yêu thương Đức, anh đón nhận
tình yêu bằng tất cả chân tình của trái tim ngập tràn rung động và cuồng
nhiệt ở một thanh niên tươi trẻ yêu đời. Một năm sau, Đức cùng người
con gái yêu anh cử hành hôn lễ trong bối cảnh vui vẻ với rất đông bạn bè
quen biết cùng với tất cả những ân nhân cả đạo cả đời, những người đã
từng có một tấm lòng đầy bao dung thân ái, đạo hạnh vị tha, đã từng quan
tâm săn sóc, giúp đỡ anh trở lại ánh sáng hạnh phúc của một đời sống
đầy ắp

_____________
Nếu tôi mất tích thì hãy liên lạc cho tui bằng yahoo: mong_ve_em2006
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Những Kâu Chuyện Huyền Bí Có Thật
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» 1 câu chuyện khác về Sak
» Độ dịch hệ trắc địa
» Tình yêu với các thủy thủ
» [News] Deemo - tìm lại ký ức của cô bé ấy
» Bên lề chuyến giao lưu - Chuẩn bị cho Kỉ niệm 40 năm thành lập

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương :: Chuyên mục: Gia Đình CDKTKT :: Truyện sưu tầm :: Truyện ma-
Chuyển đến