Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương
Mừng Sinh Nhật Diễn Đàn Tròn 1 Tuổi 20/9/2010. Bạn hãy click vào để cùng chia sẻ niềm
vui http://tangban.info/web/1125.htm

Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương

Sinh viên trường ĐH KTKT Bình Dương
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Quảng cáo
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Diễn Đàn

Share | 
 

 Oan hồn trong xóm trọ phần 3

Go down 
Tác giảThông điệp
ahkiem32
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tổng số bài gửi : 1891
Points : 5671
Reputation : 1
Join date : 05/09/2009
Age : 27
Đến từ : BiÌ€nh DÆ°Æ¡ng

Bài gửiTiêu đề: Oan hồn trong xóm trọ phần 3   20/3/2010, 8:37 am

Trích:
Cô kinh tởm khi phải hôn họ, khi cái lưỡi nhám nhúa của họ thò vào mồm
cô liếm mút một cách thèm khát. Khi bàn tay họ dày vò một cách tàn nhẫn
trên bộ ngực cô, bộ ngực mà Nhung luôn tự hào, cô cũng ko phản ứng dù
những lúc ấy cô bật cười vì thấy mình không khác một con bò đang bị
người ta vắt sữa.


Lời tác giả: Trước tiên, Góc Nhìn xin cảm ơn
tất cả các bạn độc giả đã gửi đến tác phẩm những lời khen và những lời
góp ý chân thành. Để đền đáp lại tình cảm của các bạn, Góc Nhìn sẽ cố
gắng viết tốt hơn nữa nhằm phục vụ độc giả tốt hơn.


Tiếp đến, Góc Nhìn xin có đôi lời với các bạn:
Có một số bạn vào đây tự nhận là tác giả của tác phẩm này và chửi bới
một cách điên cuồng bằng những dòng comments nhưng đều ko để lại địa
chỉ, đường link hay ít ra 1 cái gì đó chứng minh tác phẩm là của mình.
Góc Nhìn thực sự ko muốn mất thời gian vì những chuyện vớ vẩn này nên
nếu bạn nào đủ tin tưởng để khẳng định mình là tác giả của tác phẩm(Cũng
như toàn bộ những bài thơ xuất hiện trong tác phẩm...), hãy liên hệ với
Góc Nhìn theo số điện thoại: 0986114447. Chúng ta sẽ cùng nhau tranh
luận trước tòa án với cơ sở là những bằng chứng của cả 2 bên. Tác giả
của "Oan hồn trong xóm trọ" ko thể là người chỉ biết chửi rủa được, điều
này hẳn bạn ý thức được? Chửi bới như vậy chỉ làm độc giả khinh thường
và bất mãn với bạn mà thôi? Bạn nên thể hiện mình là một người có liêm
sỉ và tự trọng.

Thân!
Góc Nhìn!

Oan hồn trong xóm trọ, phần 3

Anh chàng hiệp sĩ.

“Cháu chào bác. Bác ra khi nào vậy, bác Vinh?”- Góc Nhìn cười nói với
người đàn bà trung niên đang ngồi trước cửa phòng bệnh của Tú.

“T. đấy à, ôi giời ơi, khổ lắm cháu ơi”. Bà Vinh nghẹn ngào. Bà đưa tay
quệt nước mắt, cố kiềm chế cơn xúc động rồi nói tiếp: “Bác mới ra hôm
qua, khổ lắm cháu ơi, thằng Tú, nó…”- Bà lại nghẹn ngào, nhưng sau cùng,
bà bặm môi nói với thái độ dứt khoát: “Thôi, bác xin lỗi đã làm phiền,
cháu vào thăm nó đi. Đây là bạn gái cháu hả?”

“Dạ ko, đây là em Nhung, hàng xóm của Tú đấy bác ạ.”

“Xinh quá, ước gì bác có được cô con dâu như vậy nhỉ!”- Bà Vinh cười
nhìn Nhung với ánh mắt trìu mến vẫn còn đẫm nước.

Nhung xấu hổ đỏ mặt, cô lúng túng cười ngượng nghịu đáp lễ bà Vinh. Cô
thấy ngạc nhiên với chính mình bởi đã từ lâu lắm rồi, Nhung nghĩ cái cảm
xúc xấu hổ, bẽn lẽn đã ko còn trong cô. Lăn lộn trong chốn vũ trường
thác loạn, qua tay ko biết bao nhiêu đại gia và thiếu gia, Nhung tưởng
rằng tâm hồn mình đã chai sạn trước những cảm xúc của cuộc đời. Cô sống
dửng dưng và bất cần. Nhưng luôn luôn, trong lòng Nhung là một cảm giác
trống trải ko thể nào bù đắp nổi. Cô cắn thuốc lắc, hút tài mà và nhảy
nhót như một người điên trên sân khấu để cố quyên đi cái cảm giác đó.
Nhưng mỗi khi thân thể rũ ra mệt mỏi vì hoạt động quá sức, cảm giác
trống trải đó lại bùng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhung cặp bồ và làm tình với vô số người đàn ông, nhưng ko ai trong số
họ khiến cô có 1 chút rung động nào ngoài những cảm giác cực khoái bản
năng mà một con vật cũng có. Dù cho đấy là những anh chàng trẻ đẹp yêu
cô mê mệt. Cô kinh tởm khi phải hôn họ, khi cái lưỡi nhám nhúa của họ
thò vào mồm cô liếm mút một cách thèm khát. Khi bàn tay họ dày vò một
cách tàn nhẫn trên bộ ngực cô, bộ ngực mà Nhung luôn tự hào, cô cũng ko
phản ứng dù những lúc ấy cô bật cười vì thấy mình không khác một con bò
đang bị người ta vắt sữa.

Hầu hết những người đàn ông đã từng ngủ với Nhung đều ko thể quên được
cô, và trong số đó rất nhiều người sẵn sàng bỏ qua quá khứ, chấp nhận
gắn bó cuộc đời với cô, nhưng chưa khi nào Nhung nhận lời họ. Cô ko thể
tìm thấy ở họ thứ tình cảm mà cô đã từng dành cho những người bạn khác
giới cô có cảm tình khi cô mới chỉ là một thiếu nữ trong sáng đang ở
tuổi dậy thì. Đôi khi Nhung nghĩ, nếu khám phá ra được toàn bộ câu
chuyện của chị cô, thì ko biết cuộc đời cô có còn ý nghĩa gì nữa ko?

Góc Nhìn lựa lời an ủi bà Vinh, rồi thay vì bước vào phòng thăm Tú ngay,
anh hỏi bà đầu đuôi câu chuyện, bởi anh sợ nếu hỏi Tú, có thể cậu ta sẽ
ko muốn nhắc lại chuyện này.

Bà Vinh trả lời: “Hôm kia Tú đang đi trên đường, bác ko rõ là ở đâu,
hình như là dốc Bưởi hay Hoàng Hoa Thám chi đấy. Có 2 đứa say rượu đèo
nhau đang phóng xe như điên. Tú định phanh xe lại tránh, nhưng nó thấy
ngay trước mặt, cách bọn say rượu kia một đoạn có 1 đứa bé đang chập
chững tập đi. Nếu 2 tên kia phóng thẳng tới thì sẽ húc vào đứa bé, vậy
là, khổ lắm cháu ơi, ko biết ma xui quỷ khiến mần răng mà, Tú nó tăng ga
đâm thẳng vào 2 thằng kia. Ba thằng bắn ra ba phía, 2 cái xe nát như
tương nhưng đứa bé thì ko việc chi. Tú gãy chân gãy tay, còn 2 thằng
trời đánh kia, ko đội mũ bảo hiểm nên hình như là đến giờ vẫn còn bất
tỉnh…”

Góc Nhìn chào bà Vinh rồi ra hiệu gọi Nhung vào phòng thăm Tú. Anh đẩy
cửa bước vào. Căn phòng khá sạch sẽ với 2 chiếc giường. Tuy nhiên, chỉ
có 1 giường có Tú nằm còn giường kia trống không. Tú đang nằm nghiêng cố
gắng lật một cách khó khăn những trang sách bằng cánh tay lành lặn. Tay
kia cậu được bó cứng bằng một cục bột to xù.

“Xin chào, hiệp sĩ! Tôi đến để đưa huân chương cho cậu đây”.- Góc Nhìn
nói vui vẻ.

Tú nhìn lên: “A, anh đấy à? Hiệp sĩ gì anh, 3 thằng say rượu đâm nhau ấy
mà. Anh ngồi đây! Lâu lắm mới được gặp anh. Xin lỗi vì em ko thể ngồi
dậy được. Ô! Ai thế kia, tôi có nhìn nhầm ko nhỉ?”

Đôi mắt Tú nhìn Nhung rạng rỡ, cậu pha trò: “Có phải em Nhung ko nhỉ? Có
phải tôi đang mơ ko đây? Anh ơi, anh véo em một phát xem em đang mơ hay
tỉnh?”

Nhung bật cười trước những lời lẽ rất hồn nhiên ấy của Tú, một nụ cười
tươi tắn mà đã lâu cô mới có lại được. Tú nhìn say mê, Góc Nhìn nhìn say
mê.

Nhận thấy 2 người đang nhìn mình, Nhung lúng túng đỏ mặt. Hai má cô ửng
hồng, đôi môi mím lại và 2 mi mắt cụp xuống, hấp háy, khiến cho khuôn
mặt cô càng đáng yêu hơn bao giờ hết.

Góc Nhìn nhường chiếc ghế duy nhất trong phòng cho Nhung. Sau 1 hồi hỏi
han tình hình để biết chắc rằng ngoài việc gẫy chân tay, Tú ko còn bị gì
nghiêm trọng hơn nữa, anh hỏi cậu ta: “Thế nào, tôi nghe người ta nói
dạo này cậu rượu chè be bét lắm hả? Sao lại thế nhỉ? Trước đây tôi nhớ
cậu rất ít uống rượu cơ mà? Lại còn thuốc lá nữa?”

Tú nhắm mắt suy nghĩ, sau một hồi cậu mở mắt ra nói một cách từ tốn:
“Vâng, em giờ đã khác trước nhiều anh ạ. Sau khi anh chuyển đi, có nhiều
chuyện khó hiểu xảy đến với em khiến em suy sụp nhiều.”

Bất ngờ Tú dừng lại nhìn chòng chọc vào Nhung nói với 1 thái độ kỳ quái:
“Hôm nay anh bỗng thấy Nhung rất giống 1 người bạn cũ của anh, sao lâu
nay anh ko để ý nhỉ? Có lẽ giờ mới được nhìn kỹ.”

Góc Nhìn giật mình, anh phân tích và ghép nối các dữ kiện với nhau rất
nhanh rồi buột miệng: “Giống Thu à?”

Tú bật ngồi dậy như một chiếc lò xo, ko ai biết cậu lấy đâu ra sức mạnh
phi thường để ôm cả 1 cục bột nặng như búa tạ và bật dậy được như vậy
trong lúc một nửa cơ thể cậu gần như ko thể cử động. Tú mở to mắt nhìn
Góc Nhìn: “Anh nói sao?”

Giờ thì Góc Nhìn gần như đã chắc chắn Tú có liên quan, ko những thế,
liên quan rất sâu đậm đến căn phòng trống cùng những chuyện loằng ngoằng
xung quanh nó. Anh cố gắng nói một cách thong thả nhất, tránh gây ra sự
kích động cho Tú: “Tôi nói cậu đừng giật mình nhé, mấy hôm nay tôi quay
lại xóm cũ cũng chỉ vì chuyện này. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nên đưa
tất cả ra ánh sáng. Đây, tôi giới thiệu với cậu, người đang ngồi cạnh
cậu, tức là em Nhung, là em ruột của Thu, người mà rất có thể cậu đã
gặp.”

Tú há hốc mồm, cậu ngạc nhiên đến mức ko thốt lên nổi lời nào.

Góc Nhìn tiếp tục: “Tuy nhiên, tôi chưa biết chuyện của cậu thế nào?
Liệu nó có thể lắp vào những manh mối mà chúng tôi đã khám phá ra ko?
Nếu có thể, cậu nên chia sẻ với chúng tôi câu chuyện của mình”.

Tú hết sức ngỡ ngàng, đôi mắt cậu rưng rưng. Cậu dùng bàn tay còn lại
bóp trán và nói trong nước mắt: “Lâu nay em ko dám nói chuyện này với ai
vì em sợ mọi người sẽ bảo em điên. Chính em cũng nghĩ mình là 1 thằng
điên khi tin vào những điều chính mắt em thấy, chính tai em nghe…”

Câu chuyện của Tú:

Tú sinh ra trên một miền quê nghèo của tỉnh Thanh Hóa, cũng là quê hương
của vị anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc khởi nghĩa Lam Sơn: Thọ Xuân. Bố
mất sớm, một mình mẹ Tú tần tảo nuôi 3 chị em ăn học. Khi Tú học đến
lớp 12, sợ mẹ vất vả, Tú quyết định thi vào trường đại học cảnh sát nhân
dân.

Suốt năm năm học, Tú tỏ ra là một SV hết sức năng động và hoạt bát. Cậu
luôn tham gia một cách nhiệt tình và thể hiện sự xuất sắc trong các
phong trào thập thể, đoàn đội của nhà trường. Ra trường, Tú được ưu ái
cất nhắc và giữ lại làm việc ở Hà Nội.

Gạt qua tất cả những thành kiến ko tốt của mọi người về nghề công an,
gạt qua cả những thế giới ngầm trong ngành công an, Tú luôn tự tin vào
bản thân mình và cố gắng một cách tối đa nhất để trở thành người có ích
cho xã hội. Xuất thân nghèo khó, vậy nên Tú rất trân trọng những gì mình
đang có. Cậu sống vui vẻ, yêu đời và được tất cả mọi người quý mến.

Ko giống như SV các trường khác, khi còn là SV, Tú được nhà trường bố
trí nơi ăn chốn ở chu đáo. Tuy nhiên, khi ra đi làm, cậu lại phải lăn
lộn với các nhà trọ ở nhiều nơi của HN. Cách đây khoảng 1 năm rưỡi, Tú
chuyển đến xóm X và thuê căn phòng trong cùng của dãy bên trái.

Chuyển đến cùng ngày với Tú, là một anh chàng bí hiểm với đủ thứ nghề
trong tay: T.(Hay Góc Nhìn). Theo như Tú biết, anh chàng này là một nhà
báo, một nhà kiến trúc và cũng đang là quản lý(admin) của trang web http://9xinh.com. Góc Nhìn ở căn phòng bên phải
phòng Tú, cạnh phòng Góc Nhìn là phòng Lai, anh chàng làm ở Văn phòng
chính phủ, Lai đã ở đây đến 3 năm rồi. Sát phòng Lai và cũng là căn
phòng ngoài cùng, là phòng Nhung, cô gái vũ trường. Đối diện với phòng
Tú và Góc Nhìn là 2 căn phòng trống nhưng bà chủ nhà ko cho ai thuê bao
giờ. Lý do bà ta giải thích là 2 căn phòng đó chưa hoàn thiện, ko thể ở
được. Cạnh 2 căn phòng trống được thuê bởi những người lao động tự do.
Đây là những người ít có mặt ở nhà nhất, đến nỗi mà dù đã ở đây rất lâu
nhưng Tú vẫn thậm chí ko biết mặt người nào. Họ chỉ về nhà để ngủ, còn
khi thức, gần như chắc chắn là họ đang làm việc ở đâu đó.

Tú, Góc Nhìn và Lai sống với nhau rất hòa thuận, vui vẻ. Nhưng Nhung, cô
gái vũ trường thì ko tiếp xúc cũng chẳng chào hỏi ai bao giờ. Cô ta ko
bao giờ đưa bạn về phòng, nhưng thỉnh thoảng 3 bạn trẻ có thể bắt gặp cô
ta đang ngồi ôm cứng một anh chàng nào đấy sau những chiếc xe máy đắt
tiền, hoặc đang trang điểm trên ô tô cùng một vị mà chỉ cần nhìn thoáng
qua ai cũng biết đấy là “đại gia”. Duy chỉ có điều làm Tú để ý đến
Nhung, là trong 4 tháng đầu, thỉnh thoảng cô nàng lại chủ động hỏi cậu
xem có thấy gì ở 2 căn phòng trống ko? Tú ko thấy gì nên cậu lắc đầu.
Câu trả lời ấy có vẻ làm Nhung ko vui. Đến tháng thứ 5, Nhung ko hỏi Tú
nữa, và cũng từ đấy về sau, rất ít khi Tú có dịp tiếp xúc với cô nàng
“yết kiêu” này.

Ở được 6 tháng thì Góc Nhìn chuyển đi nơi khác. Sau đấy khoảng vài ngày,
căn phòng trống số 2, tức là căn phòng thứ 3 từ ngoài vào của dãy đối
diện, có người đến thuê. Tú đã rất vui khi một buổi tối làm về muộn, cậu
thấy một cô gái rất xinh đang dọn đồ trong căn phòng ấy. Tú bắt chuyện
và làm quen với nàng. Nàng giới thiệu nàng tên Thu, quê ở Hưng Yên, đang
học đại học Ngoại Thương năm thứ 3.

Sự có mặt của Thu ở xóm trọ làm cho Tú cảm thấy yêu đời hơn. Ko giống cô
gái vũ trường kia, Thu hết sức thân thiện và tình cảm, nàng cũng rất
thông minh, vui vẻ và hay hát. Tiếng hát của nàng trong trẻo dễ thương
khiến cho Tú ngất ngây mơ màng. Những buổi tối Tú đi về muộn, nàng luôn
dịu dàng hỏi han và đôi khi là pha cho cậu những cốc nước chanh mát lạnh
khiến tâm hồn Tú như dãn ra, bay bổng lên chín tầng mây.

Thu có 1 đặc điểm là nàng rất ít khi nếu ko muốn nói là gần như ko bao
giờ ra khỏi khu xóm trọ trừ thời điểm nàng đi học. Thu đi học cả ngày và
6 giờ là thời điểm nàng có mặt ở nhà, Tú chỉ có thể gặp nàng sau lúc
ấy. Chiều thứ 7, sau buổi học cuối cùng, nàng bắt xe về Hưng Yên thăm bố
mẹ và trở lại vào sáng thứ 2, kịp giờ học buổi sáng. Tú sẽ được gặp lại
nàng sau 6h chiều ngày thứ 2. Điều này cũng có nghĩa là, khi mà xóm trọ
có đông đủ người ở nhà nhất, thì Thu lại ko có mặt. Thu ko bao giờ rủ
bạn bè đến nhà và nàng cũng ít khi nghe điện thoại. Tuy nhiên, nàng vẫn
cho Tú số điện thoại của nàng phòng khi hữu sự.

Chẳng phải nói nhiều hẳn bạn đọc cũng biết sau đấy một thời gian Tú và
Thu trở thành 1 cặp. Họ hợp nhau như cá với nước, ai cũng tiếc là đã
được gặp nhau quá muộn.
Những khi ở bên nhau, Thu thường hát và đọc thơ cho Tú nghe. Những bài
thơ mà Tú nhớ mãi:

“Ràng buộc”
“Nếu em là cánh diều
Anh sẽ là sợi chỉ
Vì nếu ko có chỉ
Diều sẽ chẳng dám bay đâu

Nếu em là chiếc ô tô
Anh sẽ là bình xăng, em nhé
Vì nếu chẳng có bình xăng
Em sẽ cả đời nằm nguyên một chỗ

Nếu em là chiếc bóng đèn
Thì anh sẽ là dòng điện
Vì nếu ko có dòng điện
Em sẽ suốt đời tối tăm

Nếu em là cánh én
Anh sẽ là mùa xuân.
Vì nếu ko có mùa xuân
Thì chim én chẳng biết nơi nào”

Hay “Một cơn mưa buồn”.

“Trời mưa hả
Mưa thì có làm sao?
Tôi đã từng dầm mưa
Trên những con đường hà nội
Trời mưa nặng hạt
Nước ngập đầy đường
Phố xá vắng tanh
Lưa thưa vài bóng người vội vã
Bầu trời u ám
Mặt đất tối đen
Cả những ngọn đèn
Cũng ko thèm sáng
Ông trời làm sấm
Ánh chớp nhì nhoằng.
Từng con sóng
Cuốn trôi đi tất cả những gì bé nhỏ
Tôi thầm nghĩ đến căn phòng đơn sơ
Là nơi tôi ở
Chắc nước đã ngập vào
Nhưng có làm sao
Thây kệ
Nắng mưa là việc của trời
Tôi vẫn yêu đời
Lội trên những con đường ngập nước
Bên tai tôi, gió vẫn gào thét
Nước ngập ngang ngừơi
Tôi cười:
“ Mưa là sự sống…”


Nhưng ngày hôm nay
Trên mảnh đất quê hương này
Một cơn mưa
Đã xé tâm hồn tôi làm trăm mảnh
Cho tôi biết buồn
Biết cồn cào mong đợi
Và chờ…
Một người con gái!
Tôi đã gặp em
Một ngàn lẻ một lần
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy nhớ
Có phải vì cơn mưa
Cơn mưa làm cho em ko đến
Cơn mưa làm cho tôi thấy nhớ
Hay là
Vì…


Em ở bên tôi như một câu chuyện cổ
Một bóng hồng trong tập truyện Liêu Trai
Và tôi sẽ xa em một sớm ngày
Biết đâu sẽ ko một lời từ biệt
Và mai sau
Sẽ có lúc trên phố phường Hà Nội
Tôi lê những bước chân buồn nặng nhọc
Và nhìn về một phương
Phương trời
Nơi có quê hương tôi ở đó
Nơi có một người con gái
Và có cơn mưa thật buồn.


Thời gian sẽ mãi trôi đi
Tôi sẽ là con ngừơi như tôi mong muốn
Tôi sẽ sống ngẩng cao đầu
Vui vẻ và yêu đời
Nhưng những cơn mưa
Vẫn sẽ mãi buồn
Cũng như một người con gái
Đã cho tôi những kỷ niệm rất buồn”

Nàng thì thầm ngâm thơ theo cách riêng của mình. Giọng nàng cực kỳ biểu
cảm khiến cho đôi lúc Tú có cảm giác mình hoàn toàn tan ra trong những
vần thơ nàng đọc. Khi Tú hỏi ai là tác giả của những bài thơ, nàng chỉ
trả lời bâng quơ: “Một người bạn”.

Ngày vui ngắn chẳng tày gang. Một ngày mưa dầm, bỗng nhiên Thu ko về xóm
trọ. Tú liên tục gọi điện nhưng ko rõ vì lý do gì mà máy nàng luôn ở
trong tình trạng busy(bận). Tối hôm ấy, Tú như đang ngồi trên đống lửa.
Cậu đọc đi đọc lại bài thơ “Một cơn mưa buồn” và thầm cầu khấn cho ko có
việc gì xảy ra với Thu. Đến lúc này cậu mới hiểu hết được tâm trạng của
chàng trai trong bài thơ ấy. Nhiều ngày sau đó, Thu vẫn bặt tăm. Tú như
điên cuồng trong nỗi nhớ và sự hoang mang lo sợ. Đại khái, bạn đọc chỉ
cần đặt mình vào địa vị của Tú sẽ hiểu, bất tất phải dài dòng ở đây.

Một đêm, khi nỗi nhớ Thu đã lên đến cực điểm khiến Tú ko thể nào ngủ
được. Cậu nằm mở mắt nhìn thao láo lên trần nhà, nước mắt lưng tròng.
Bỗng một tiếng động nhỏ khiến Tú giật mình chú ý. Tiếp theo, là những
tiếng động thì thào nối tiếp nhau tuôn thành dòng.

Tiếng ngâm thơ của Thu.

Tú sung sướng phát cuồng, cậu bật dậy mở tung cánh cửa.

Thu đang đứng trước cửa phòng căn phòng trống trong cùng, nàng mặc một
bộ đồ trắng muốt mà Tú chưa thấy bao giờ. Nhìn nàng như một thiên thần
đứng giữa màn đêm, trong sáng và thánh thiện. Nàng nhoẻn miệng cười với
Tú.

Tú định lao đến ôm chầm lấy nàng, nhưng Thu giơ tay ra hiệu dừng lại,
nàng nói với Tú.
“Từ từ đã anh, nếu anh tiến lại gần em bây giờ, thì anh sẽ phải xa em
mãi mãi đấy. Hãy kiên nhẫn, im lặng và nghe em nói đây, anh yêu.”

Tú rất ngạc nhiên, nhưng cậu ko nói gì.

“Anh yêu, anh yêu em có nhiều ko?”

“Anh yêu em vô cùng, anh ko thể sống thiếu em được, xin em, xin em đừng
bao giờ rời xa anh một lần nữa, em có biết anh đã đau khổ thế nào trong
thời gian qua ko?”.

“Tốt lắm, anh yêu, vậy anh có dám hy sinh mạng sống của mình vì em ko?”

“Em đừng nói vậy, anh yêu em và anh sẵn sàng làm tất cả vì em, dù là
nhảy vào dầu sôi lửa bỏng anh cũng chịu.”

“Chỉ 1 câu thôi anh yêu. Anh có dám chết vì em ko?”

“Có, anh dám.”

“Anh yêu, anh làm em vui lắm. Vậy bây giờ, nếu em chẳng may em chết, anh
có dám chết theo em ko?”

“Em nói gì lạ vậy Thu? Em đừng như vậy nữa, em làm anh sợ đấy.”

“Trả lời đi, anh yêu!”

“Có, tất nhiên là có, anh sẽ chết theo em, vì sống ko có em, cuộc đời
anh chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

“Anh đúng là người mà em chờ đợi, anh yêu, anh hãy nhìn đây.”

Thu đẩy nhẹ vào cửa căn phòng trống. Cánh cửa mở toang.

Tú cứng người. Đôi mắt cậu dại đi, lạc thần. Trong căn phòng trống là
cảnh 1 cô gái treo cổ trên 1 sợi dây thòng lọng, bên cạnh cô có 1 sợi
dây nữa trống không. Bên dưới là 1 vòng hoa hồng trắng và những cây nến
đang cháy sáng xung quanh. Cô gái treo trên sợi dây mặc bộ quần áo trắng
muốt và ko phải ai xa lạ, chính là Thu. Một Thu đang đứng bên cánh cửa
và một Thu treo trên sợi dây, cả 2 đều mặc đồ trắng. Miệng Thu treo trên
sợi dây lắp bắp và thì thào phát ra những vần thơ mà cô hay đọc cho Tú
nghe.

Tú muốn bỏ chạy, muốn hét lên thật to nhưng chân cậu ko cử động được,
mồm cậu ko thốt lên được. Cậu ước gì mình ngất đi, nhưng trái lại cậu
lại rất tỉnh táo.

“Anh yêu, sợi dây còn lại là dành cho anh đấy. Hãy đến bên em đi, hãy ôm
lấy em đi, chúng ta sẽ ko bao giờ rời xa nhau nữa, ko bao giờ. Em sẽ
mãi mãi hát cho anh nghe, đọc thơ cho anh nghe…”

Tú muốn nhắm mắt lại, muốn bịt tai lại, nhưng cậu ko thể nào cử động
được.

“Cái chết ko đáng sợ như anh nghĩ đâu, anh yêu. Chỉ 1 giây thôi. Anh
yêu, con người rồi ai cũng phải chết mà, đừng sợ. Anh sợ chết, nhưng một
ngày rồi anh cũng phải chết, và lúc đấy người đời cũng nhìn anh kinh
khủng mà thôi. Anh còn sống là thì hiện tại và thì quá khứ, nhưng tương
lai anh vẫn phải chết. Anh của quá khứ hay anh của tương lai thì vẫn là
anh, vậy thì sống hay chết có gì khác nhau nào? Nếu anh sợ chết, tức là
anh đang sợ chính mình ở tương lai đấy. Em cũng vậy, anh yêu, dù sống
hay chết thì em vẫn là em, vẫn là Thu của anh. Đến bên em đi, anh yêu,
hãy ôm lấy em và hứa che chở cho em đi.”

Tú bỗng nhiên thấy những lời nói của nàng có lý. Đời người, ai chẳng
phải 1 lần chết. Nếu được chết ở bên người mình yêu, được mãi mãi ở bên
người mình yêu, thì chết có gì là đau khổ, có gì là đáng sợ nào?

“Anh yêu, em thú thật với anh, trước đây em đã yêu một người, chúng em
ko thể sống ở bên nhau được nên đã quyết định cùng chết để được bên nhau
mãi mãi. Nhưng đến phút cuối, hẵn đã hèn nhát bỏ mặc em chết 1 mình.
Anh yêu, anh ko giống hắn phải ko? Nào, đến với em đi, anh yêu, đừng làm
em mất niềm tin vào tình yêu, nào, anh!”

Tú như người bị thôi miên, trong tích tắc, cậu bất chợt bước theo Thu.
Thu đi nhẹ nhàng về phía sợi dây thòng lọng như muốn dẫn đường cậu. Tú
bước chầm chậm, 2 tay cậu huơ lên quờ quạng như 1người già mắt kém. Cậu
từ từ bước về phía sợi dây còn trống. Tú cầm một chiếc ghế nhỏ gần đấy,
đặt ngay xuống dưới sợi dây, trèo lên và đút đầu vào thòng lọng. Thu
dưới đất bỗng biến mất, chỉ còn Thu trên sợi dây thòng lọng quay sang,
nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến chan chứa yêu thương.

Trong ranh giới giữa sự sống và cái chết, một tiếng nói thiêng liêng lao
từ đáy lòng Tú, lên đến cổ, lên yết hầu, rồi đến lưỡi và cuối cùng đẩy 2
hàm răng và đôi môi của cậu, thoát ra ngoài:

“Mẹ!”

Đấy là tiếng đầu tiên mà cậu nói được, và có thể, là tiếng nói cuối cùng
cậu được nói.

Những hình ảnh của người mẹ tần tảo bỗng hiện về tràn ngập tâm hồn Tú,
những kỷ niệm thưở ấu thơ, bàn tay mẹ đã chăm sóc cho cậu tất cả và nuôi
cậu khôn lớn đến bây giờ, nụ cười nhân hậu và ấm áp của mẹ, cả những
trận đòn mẹ phạt cậu lúc cậu ko vâng lời… tất cả như một khối cầu lửa
quay cuồng và nổ tung trong đầu cậu. Tú đẩy sợi dây ra, cậu lao xuống
đất.

Tú ngồi bệt xuống sàn nhà, khóc tu tu như một đứa trẻ. Ở trên sợi dây,
Thu nhìn Tú với đôi mắt đẫm lệ, rồi tiếng nói của cô lại phát ra: “Anh,
như vậy là em đã hiểu. Trên đời này ko có ai yêu em thật lòng cả, em sẽ
mãi mãi phải bơ vơ một cõi, em sẽ ko bao giờ tin vào tình yêu nữa. Anh
đừng khóc nữa, anh ko thể chết cùng em, vậy thì anh có thể giúp em một
việc được ko?”

Tú ngừng khóc, nhưng cậu ko nói gì.

“Anh hãy giúp em giết hắn”.

Ánh sáng.

Tú trầm ngâm một lúc, cậu hút một hơi thuốc dài rồi nói: “Một thời gian
sau đó, em thường xuyên bị mộng du, thậm chí mộng du trong lúc thức.
Nhiều khi đang làm việc, em bỗng như mê đi và bỗng cảm thấy mơ hồ một
cảm giác cực kỳ căm ghét một ai đó, căm ghét đến mức em chỉ muốn giết
ngay hắn. Tuy nhiên, may mắn là thời gian mộng du của em rất ngắn nên em
kịp tỉnh lại trước khi nhận thức được mình muốn giết ai. Rất nhiều lần
khi thức giấc, em thấy mình cẩm trong tay, hoặc gậy, hoặc côn, đang nằm
trước cửa phòng Lai.”

Góc Nhìn giật thót mình. Anh hỏi cả 2 người: “Này, tôi hỏi, có phải xóm X
hiện chỉ có 1 phòng trống ko nhỉ?”

“Không, vẫn là 2 căn phòng trống. Ngoài bóng ma của Thu, chẳng có ai
thuê 2 căn phòng đấy cả, mà bà chủ nhà cũng chẳng có ý định cho ai
thuê.”

Góc Nhìn toát mồ hôi lạnh, anh có một linh cảm cực kỳ bất an. Anh rút
vội điện thoại và gọi cho Thanh.

Ko có tín hiệu trả lời. Chuông đổ rất nhiều lần nhưng Thanh tuyệt nhiên
ko nghe máy.

**********************************

Lai dụi điếu thuốc, anh run run đưa bàn tay mân mê trên những bức ảnh
trong một quyển Album cũ. Quyển Album này là một kỷ vật vô giá đối với
Lai, hầu như ngày nào anh cũng xem lại nó. Lai nhắm mắt hồi tưởng lại
những kỷ niệm đẹp của một thời, những kỷ niệm mà anh đã tự hứa với mình,
là cả cuộc đời này anh chỉ sống vì nó, sống để nghĩ về nó.

Có tiếng chuông điện thoại reo. Là số của Góc Nhìn.

Góc Nhìn rất ít khi nói to, nhưng lần này hắn nói như hét lên với anh:
“Khóa chặt cửa lại và ko được mở cho ai cả, đợi đấy, tớ về ngay đây.
Nhớ, ko hỏi gì, khóa chặt cửa và đợi tớ về. Nhớ là ko được mở cho bất cứ
ai cả, dù là ai cũng thế!!!”

Lai ko hiểu nổi thái độ của Góc Nhìn, hắn loạn trí rồi chăng? Lai đặt
điện thoại xuống, thở dài rồi châm một điếu thuốc mới. Bất chợt có tiếng
gõ cửa.
“Ai đấy?”

“Em, Thanh đây mà.”

“Anh chàng phóng viên kỳ cục.”- Lai lẩm bẩm. Anh ra mở cửa cho Thanh.

Thanh bước vào phòng, Lai hỏi cậu ta: “Có chuyện gì thế em.”

Ko nhìn Lai, Thanh trả lời: “Em có chút chuyện muốn hỏi anh.”

“Có chuyện gì vậy em?”

Thanh bất ngờ quay mặt lại nhìn thẳng vào mắt Lai và cười. Lai bàng
hoàng. Chẳng phải, chẳng phải đó là anh mắt của…

Một cái gì đó đập mạnh vào đầu khiến Lai gục xuống, đầu óc anh tối tăm,
Lai chìm vào cơn mê và ko còn biết gì nữa.

*************************************

“Lên xe đi, nhanh lên!”

Nhung trèo lên xe ngồi sau Góc Nhìn. Anh rồ ga phóng thẳng ra cửa bệnh
viện, nhanh đến nỗi mà khi chiếc xe đi khỏi, người soát vé hỏi người bảo
vệ: “Tôi có cảm giác là vừa có 1 chiếc xe chạy qua đây?”.

Góc Nhìn phóng xe một cách liều lĩnh, anh vượt hầu hết những đèn đỏ mà
anh có thể vượt được. Đến ngã tư Trường Chinh, bất chợt một người mặc
sắc phục công an phường nhảy ra, chặn xe Góc Nhìn lại. Hắn đưa tay rút
vội chùm chìa khóa xe của Góc Nhìn và nhanh chóng đút vào túi áo.

“Công an tăng cường à? Mẹ kiếp!”- Góc Nhìn lẩm bẩm chửi thể. Tiếp theo,
anh năn nỉ: “Em đang có việc gấp lắm, em xin anh đấy, ko phải em cố ý
vượt đèn đâu, thực sự là em có việc quan trọng.”

“Đồng chí cứ dắc xe vào vỉa hè đã, chúng ta sẽ giải quyết sau”.

“Em xin anh đấy, em đang vội lắm.”

Người công an nhắc lại như một cái máy: “Đề nghị đồng chí dắc xe vào vỉa
hè”.

Góc Nhìn cảm thấy cực kỳ ức chế với thái độ của hắn, nhưng không còn
cách nào khác, anh đành tuân lệnh, dắc xe vào sát vỉa hè. Đến nơi, người
công an giơ tay chào anh theo nghi thức của quân nhân, sau đó hắn nói
như một đứa bé đang đọc bài học thuộc lòng: “Đồng chí đã vi phạm luật
giao thông, vượt đèn đỏ trái phép. Đề nghị đồng chí cho xem giấy tờ.”

Góc Nhìn kêu trời, anh tiếp tục năn nỉ: “Em đang có việc quan trọng liên
quan đến mạng người, anh làm ơn cho em đi đi, em hứa sáng mai sẽ quay
lại đây nhận mọi khuyết điểm”.

“Đề nghị đồng chí cho xem giấy tờ. Hự!...”

Một cú đá mạnh như trời giáng của Góc Nhìn phóng thẳng vào giữa bụng làm
chàng công an bất ngờ, hắn ngồi ôm bụng, khuôn mặt tái xanh. Góc Nhìn
thò vội tay vào túi hắn, rút ra chùm chìa khóa. Anh tra vào ổ, quay lại
nói rất nhanh với Nhung: “Nhanh lên!”. Nhung lao lên xe và Góc Nhìn lại
rồ ga phóng như điên.

Gió ù ù bên tai, phía sau, bộ ngực của Nhung thỉnh thoảng lại áp mạnh
vào lưng Góc Nhìn mỗi khi anh phanh gấp, nhưng Góc Nhìn chẳng cảm thấy
gì. Anh tiếp tục vặn ga và chiếc xe lao như một hung thần trên xa lộ.

Nhung quay lại phía sau, cô hốt hoảng nhận thấy có rất nhiều công an,
gồm cả công an giao thông lẫn cơ động đang rồng rắn đuổi theo xe họ. Họ
đã thực sự bị xem là tội phạm. Nhung nói to át tiếng gió: “Bọn Hugo đang
đuổi theo, đông lắm anh ơi!”. Góc Nhìn ko nói gì, anh tiếp tục tăng ga.
Có tiếng còi xe công an hụ phía trước, biết là đã bị đón đầu, Góc Nhìn
rẽ vào đường Láng Hạ, anh lao theo nhiều con đường nhỏ khác và cuối cùng
cũng đến được phố Nguyễn Chí Thanh. Góc Nhìn cho xe quẹo vào phố Chùa
Láng, anh chạy qua trường đại học Ngoại Thương và rẽ phải. Đến đây thì
mất dấu công an.

Hai phút sau, xe dừng trước xóm X, Góc Nhìn để xe ngoài đường, anh lao
ngay vào xóm. Nhung theo sau bén gót.

Ko một tiếng động. Những người lao động tự do chưa về, Tú ở bệnh viện.
Chỉ có Lai và Thanh ở nhà.

Từ xa, Góc Nhìn đã thấy ánh nến lập lòe phát ra từ cánh cửa khép hờ của
căn phòng kín. Anh lại gần và đạp mạnh cánh cửa.

Khung cảnh bên trong khiến anh rụng rời.

Giữa căn phòng bụi đóng dày đặc là 1 vòng hoa hồng và những cây nến. Sau
vòng hoa là 2 chiếc ghế, ngay trên 2 chiếc ghế có 2 sợi dây thòng lọng.
Trên sợi dây bên trái có treo một tấm di ảnh. Chẳng cần nhìn, Góc Nhìn
cũng biết chắc chắn đấy là ảnh của Thu.

Một người đàn ông quỳ trước vòng hoa, 2 bàn tay anh ta đang vuốt ve một
cách nâng niu những bông hồng trắng. Đó là Thanh. Cạnh Thanh là Lai, bị
trói cứng và hình như đã ngất xỉu. Nhung hét lên, Thanh quay đầu lại.

“Anh Thanh, sao lại…”. Nhung tiến lên 1 bước nói trong sự hoảng sợ tột
cùng.

“Lui ra, Nhung, đấy ko phải là Thanh.”

_____________
Nếu tôi mất tích thì hãy liên lạc cho tui bằng yahoo: mong_ve_em2006
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Oan hồn trong xóm trọ phần 3
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Test an ninh trong Inmarsat_C
» [ĐBCB] TOP nói về những cảnh "hot" trong phim "Tazza 2" trên tạp chí Arena Homme Plus
» Một vài kiểu tóc của G-Dragon trong năm 2014
» [7/8/13][News] Ca sĩ Lee Jung Hyun muốn cặp đôi với GD trong show We Got Married
» Thiết bị trên boong

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương :: Chuyên mục: Gia Đình CDKTKT :: Truyện sưu tầm :: Truyện ma-
Chuyển đến