Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương
Mừng Sinh Nhật Diễn Đàn Tròn 1 Tuổi 20/9/2010. Bạn hãy click vào để cùng chia sẻ niềm
vui http://tangban.info/web/1125.htm

Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương

Sinh viên trường ĐH KTKT Bình Dương
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Quảng cáo
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Liên hệ quảng cáo
DÀNH CHO QUẢNG CÁO (320 X 250 PIXELS) Mobile : 0933568225
Diễn Đàn

Share | 
 

 Người Chết Trở Về

Go down 
Tác giảThông điệp
ahkiem32
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tổng số bài gửi : 1891
Points : 5671
Reputation : 1
Join date : 05/09/2009
Age : 27
Đến từ : BiÌ€nh DÆ°Æ¡ng

Bài gửiTiêu đề: Người Chết Trở Về   4/10/2009, 11:46 am

Bà Phạm toan từ chối vì bà không muốn cần có ai phụ giúp mà trái lại bà
rất thích hoạt động một mình trong bầu không khí trong lành tại đây.
Tuy nhiên trước hình ảnh tiều tụy của cậu bé với đôi tay buông xuôi và
đôi mắt trõm lơ, bà hơi ngập ngừng:
- Con bà coi bộ còn nhỏ quá, và hình như nó cũng không được mạnh khoẻ lắm...
Người đàn bà giơ tay ngắt lời:
- Năm nay nó đã được mười sáu tuy coi nó có vẻ nhỏ hơn tuổi của nó. Như
tôi đã nói, nó rất mạnh khỏe chứ không yếu đuối như hình dáng của nó
đâu. Tôi bảo đảm là bà sẽ không có điều gì than phiền. Mẫn là một người
giúp việc rất giỏi.
Năm ngàn đồng một ngày đối với bà Phạm không nghĩa lý gì và bà nghĩ
rằng nếu cho cậu bé này phụ giúp bà một tay, bà sẽ có cơ hội cho cậu ta
ăn uống đầy đủ. Nghĩ thế, bà Phạm bèn đáp:
- Được thôi! Mỗi ngày cháu Mẫn có thể tới đây vào lúc mười giờ sáng và
đi về vào lúc năm giờ chiều. Tôi sẽ cho cháu ăn trưa luôn.
Rồi bà Phạm quay sang phía cậu bé:
- Sao Mẫn, cháu thấy như vậy có được không?
Mẫn không trả lời khiến bà Phạm tự hỏi không biết cậu ta có nghe bà nói
hay không vì cậu ta vẫn đứng yên cúi đầu, không hề ngước mắt. Mẹ của
Mẫn ra hiệu cho bà Phạm bước ra xa với bà rồi bà thầm thì:
- Thưa bà, tôi không muốn con tôi phải đi đi về về vì nhà chúng tôi ở
cách đây khá xa. Nó có thể ngủ trong căn chòi nhỏ đàng kia và xin bà
đừng bận tâm gì về việc cho nó ăn uống. Tôi sẽ đem đồ ăn tới cho nó mỗi
ngày. Nó ăn uống khó khăn lắm. Tôi biết nó muốn ăn món gì và sẽ lo cho
nó. Mỗi lần tôi tới, xin bà cho tôi năm ngàn đồng.
- Thế còn cháu Mẫn thì sao? Nếu cháu ấy làm việc cho tôi, tôi phải trả tiền cho cháu mới phải!
Người đàn bà lắc đầu:
- Thưa bà, bà không hiểu. Tôi cần tiền để nuôi mấy đứa nhỏ ở nhà. Ba
của cháu Mẫn mất rồi và bây giờ chỉ có mình nó là người có thể làm việc
được để nuôi gia đình. Nó muốn làm việc để giúp đỡ tôi và bà sẽ không
ân hận khi nhận cho nó giúp việc. Nó rất siêng năng, làm việc không
biết mệt và không bao giờ than phiền bất cứ điều gì cả.
- Thôi được rồi. Nhưng tôi nghĩ rằng có lẽ nó không nên ngủ ngoài lều,
để tôi sửa soạn một phòng trong nhà dành cho nó. Nhà tôi rất rộng!
- Thưa bà không sao đâu. Nó không cần ngủ trong nhà đâu. Nó khó ngủ lắm
và tôi không muốn nó làm phiền bà. Nó ngủ trong cái chòi tranh kia là
tốt nhất.
Thế là ngày hôm sau Mẫn tới làm việc cho bà Phạm. Chẳng bao lâu, bà
Phạm nhận thấy những gì mẹ cậu ta nói với bà hoàn toàn đúng. Mẫn không
bao giờ than phiền cũng như không bao giờ tỏ ra mệt mỏi. Mỗi buổi sáng
dù ông bà Phạm dậy sớm tới đâu đi nữa, Mẫn đã đang làm việc hăng say,
khi thì cho gà vịt, cho cá ăn khi thì làm vườn... Dần dần bà cho Mẫn
làm một vài việc vặt trong nhà và bất cứ việc gì bà sai cậu ta, không
bao giờ bà phải nhắc lại lần thứ hai. Một hôm, bà nói với ông Phạm:
- Thằng bé Mẫn nó giỏi thật! Nhưng nó không giống một đứa con trai mà
giống như... một cái máy vậy. Ông có biết là nó không hề nói một lời
nào với tôi hay không? Nó cũng không bao giờ nhìn tôi mà chỉ luôn luôn
nhìn xuống đất.
Ông Phạm càu nhàu:
- Hừ! Tôi chỉ biết một điều là nó làm cho tôi nổi da gà. Có thể nó bị
câm hay sao đó. Và theo ý tôi, có thể tâm trí nó không được bình thường
cho lắm.
Bà Phạm lắc đầu:
- Không thế đâu, tôi thấy nó rất thông minh. Tôi chỉ có cảm tưởng như nó là một kẻ mộng du, làm việc trong khi đang ngủ...
Ông Phạm ngắt lời:
- Ờ, thì... giá thuê mướn như vậy cũng được... À, mà không được! Chỉ có
năm ngàn đồng một ngày quả là không thể chấp nhận được khi nó làm việc
thật siêng năng. Mình cho nó lên mười ngàn đồng đi. Tôi không bực bội
gì vì sự hiện diện của nó, nhưng để coi việc tăng lương có khiến nó
phản ứng gì hay không.
Bà Phạm thì không nghĩ rằng Mẫn để ý tới vấn đề tiền bạc vì cậu ta
không bao giờ đụng chạm tới. Mỗi ngày, sau buổi trưa cậu bé ngưng làm
việc, đứng yên một chỗ nghiêng đầu như nghe ngóng. Chỉ mấy phút sau mẹ
cậu xuất hiện từ sau hàng cây dâm bụt dầy đặc, mang đồ ăn trên một cái
gà-mên đậy kín tới cho cậu. Bà ta chờ tới khi bà Phạm trả tiền rồi mới
dẫn con tới lều và ngồi chờ trong khi con bà ăn uống. Bà Phạm nói với
chồng bằng một giọng bất bình:
- Tại sao bà ta lại không chịu để tôi cho nó ăn uống? Tôi đã thấy món
ăn bà ta đem tới cho nó, trông giống như một loại cháo lỏng. Đó không
phải món ăn thích hợp cho một đứa bé làm việc vất vả như vậy. Tôi thấy
hình như nó còn ốm hơn khi vừa mới tới đây nữa.
Ông Phạm hoàn toàn đồng ý. Xương mặt của Mẫn bây giờ lộ ra rõ rệt. Khi
cậu cúi xuống, những đốt xương sống hiện lên thật rõ sau làn vải áo. Bà
Phạm cố gắng một lần nữa khi gặp mẹ Mẫn:
- Tôi muốn cho cháu Mẫn ăn đồ nóng hàng ngày. Nếu không, tôi không thể
để nó tiếp tục làm việc như hiện tại. Nó mỗi ngày một gầy yếu. Tôi sợ
rằng nó có thể bị bệnh hay làbị suy dinh dưỡng.
Một nét hoảng hốt hiện lên trong đôi mắt người đàn bà:
- Thưa bà, bà không hiểu đâu. Mẫn giống y như cha nó. Nó không ăn được
những món ăn của bà và của tôi. Nó không thể ăn muối được. Cơ thể của
nó không chịu đựng được muối. Xin bà cứ để mọi việc diễn tiến như hiện
tại và xin cho cháu nó tiếp tục làm việc với bà. Nó là đứa con duy nhất
mà tôi nhờ cậy được. Nếu không có số tiền mà nó kiếm được ở đây, mấy em
nó ở nhà sẽ chết đói hết cả.
Bà Phạm đành phải nhượng bộ:
- Thôi được. Nó có thể tiếp tục làm việc với tôi. Phải nhìn nhận rằng
nó làm việc rất giỏi nhưng nó có vẻ không được vui lắm khi ở với chúng
tôi. Nó không bao giờ cười và cũng không bao giờ nói một lời với tôi
hoặc nhà tôi.
Người đàn bà nhún vai:
- Thưa bà, điều đó không có nghĩa gì hết. Mẫn là đứa trẻ rất khác
người. Nó không có cùng sự xúc cảm như những đứa trẻ khác. Nó chỉ biết
một việc duy nhất là giúp đỡ tôi và các em nó. Xin ông bà đừng thắc mắc
gì về nó. Nó luôn luôn làm những gì nó muốn. Xin hãy để yên cho Mẫn…
Tuy nhiên bà Phạm vẫn tự hỏi “Có phải đó là việc Mẫn muốn làm hay
không?”. Rồi một buổi tối hôm đó bà đứng ở cửa sổ phòng ngủ nhìn ra căn
chòi tranh nơi Mẫn thường ngủ. Cậu bé không ngủ mà ngồi ngay ở cửa, hai
tay bó gối nhìn ánh trăng không chớp mắt. Bà nói lớn:
- Chắc có điều gì lạ lắm thì phải.
Ông Phạm đang ngái ngủ lên tiếng:
- Bà nói cái gì thế?
- Thằng Mẫn đó. Tôi đứng theo dõi nó đã nửa tiếng đồng hồ. Nó ngồi yên
như phỗng đá vậy. Với những việc nó làm ban ngày, đáng lẽ nó đã phải
ngủ từ lâu rồi. Nhưng mà không, nó vẫn ngồi bó gối ngoài kia kìa.
Ông Phạm vừa ngáp vừa tiến tới bên vợ:
- Đáng lẽ tôi phải cho bà biết điều này từ lâu rồi. Tôi thấy nó vẫn
luôn luôn ngồi đó suốt đêm. Theo tôi biết, nó hình như không bao giờ
ngủ. Thú thực với bà, tôi thấy thằng bé này có vẻ ma quái quá! Nhưng
thực ra nó đâu có làm gì phiền ai đâu!
Bà Phạm không nói nhưng biết rõ rằng Mẫn đã khiến bà lo nghĩ rất nhiều.
Sáng hôm sau, hình dáng cậu bé khiến bà cảm thấy bất nhẫn. Làn da xanh
xao của Mẫn bây giờ đã trở thành vàng khè, bóng loáng. Xương trán và
xương má của Mẫn như lộ rõ ra. Bà còn lo lắng hơn nữa khi thấy Mẫn có
vẻ chậm chạp hơn và mệt mỏi hơn thường lệ. Bà hỏi:
- Sao, cháu thấy không được khoẻ trong người có phải không?
Mẫn không đáp lại, lặng thinh cúi đầu đi qua trước mặt bà. Cảm thấy bứt rứt, bà Phạm nói với chồng:
- Ông coi nó kìa. Tôi nghĩ rằng nó bị bệnh. Nó di chuyển như một ông già vậy.
Ông Phạm chăm chú nhìn Mẫn đang cắt cỏ một cách chậm chạp:
- Bà nói đúng. Sao da nó bị đen nhiều chỗ thế nhỉ?
- Tôi không biết nhưng chắc chắn một điều là nó bị thiếu dinh dưỡng quá
độ. Tôi không cần biết mẹ nó nói những gì và tôi sẽ chuẩn bị một vài
món ăn ngon lành và bổ dưỡng cho nó. Rồi ngày mai ông đưa nó lên tỉnh
gặp bác sĩ xem sao.
Nghĩ rằng có lẽ Mẫn thiếu chất protein, bà Phạm bèn làm món súp khoai
tây, cà rốt, sườn heo, hột gà, còn thêm một ly sữa tươi và một cái bánh
ngọt. Xong xuôi bà gọi Mẫn vào, đưa cậu ta vào phòng ăn và nói thật
ngọt ngào:
- Cháu mau ngồi vào bàn đi. Tôi sửa soạn một bữa ăn thật đặc biệt cho
cháu vì hôm nay là đúng ba tháng cháu làm việc với tôi. Đây là một dịp
kỷ niệm dành cho cháu.
Mẫn cắn một miếng, rồi một miếng nữa. Cậu nhai miếng sườn heo chầm chậm
trước khi nuốt. Rồi cậu ta từ từ đứng lên. Bà Phạm lên tiếng với vẻ lo
lắng:
- Sao vậy? Cháu chưa ăn xong mà muốn đi đâu vậy?
Nhưng Mẫn đã đi ra ngoài rồi. Bà Phạm chạy tới mở tung cánh cửa. Mẫn đã
đi tới hàng cây bao quanh mảnh đất với những bước chân thật dài. Bà
Phạm lớn tiếng gọi nhưng Mẫn vẫn không hề nhìn lại. Ông Phạm cầm tay
vợ:
- Thôi cứ để nó yên. Chắc là nó muốn đi về nhà. Có lẽ mẹ nó nói đúng. Đáng lẽ bà không nên cho nó ăn những món đó.
Đêm hôm đó bà Phạm trằn trọc suốt đêm. Hôm sau khi trời mới tờ mờ sáng
bà đã dậy, ra vườn đi tới đi lui. Đúng như bà lo ngại, Mẫn đã không
quay trở lại. Tuy nhiên ngay trước buổi trưa, mẹ cậu ta tới nơi, tiến
thẳng tới trước mặt bà Phạm, khuôn mặt bà ta đanh lại:
- Bà đã làm việc đó phải không? Bà cho nó ăn sau khi tôi đã dặn bà không được làm như vậy. Bà cho nó ăn cái gì thế?
- Thì... tôi cho nó ăn súp khoai tay và sữa tươi, là những thứ đồ ăn cần thiết cho Mẫn.
Người đàn bà rên lên:
- Súp khoai tây! Trời ơi! Bà cho nó ăn muối rồi!
Rồi bà ta rít lên the thé:
- Bà điên rồi hay sao? Tại sao bà không để nó được yên?
Bà Phạm có vẻ bối rối:
- Tôi rất tiếc nếu đồ ăn của tôi khiến cho cháu Mẫn bị bệnh.
Đột nhiên bà Phạm đổi giọng giận dữ:
- Nhưng... nó thiếu ăn tới độ gần chết đói ngay trước mắt tôi. Tôi
không thể nhắm mắt làm ngơ được. Tôi sẽ trả tiền thuốc men và sẽ nhờ
một bác sĩ săn sóc cho nó.
Người đàn bà kia im lặng trong một phút trước khi lên tiếng bằng một giọng khá buồn bã:
- Thưa bà, xin bà vui lòng đi theo tôi để xem những gì bà đã làm cho con tôi.
Người đàn bà quay lưng. Bà Phạm đi theo bà ta xuyên qua cánh rừng trước
khi tiến tới một chân đồi. Khoảng nửa tiếng sau, hai người tới một túp
lều xiêu vẹo nơi ba đứa nhỏ đang ngồi yên ngoài cửa. Khi bà Phạm ngưng
lại, người đàn bà nắm tay bà tiếp tục kéo lôi đi. Bà Phạm hỏi:

_____________
Nếu tôi mất tích thì hãy liên lạc cho tui bằng yahoo: mong_ve_em2006
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Người Chết Trở Về
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Sinh Viên-Trường Đại Học KTKT Bình Dương :: Chuyên mục: Gia Đình CDKTKT :: Truyện sưu tầm :: Truyện ma-
Chuyển đến